top of page

Vài ngày đổ lạnh...

  • Nov 4, 2016
  • 4 min read

B

Bắt đầu bước vào giai đoạn dậy thì thì nhiều biến cố xảy ra. Nó khiến tôi với ông như càng ngày có khoảng cách lớn. Rồi cho tới những giai đoạn bước đầu vào đời. Tôi với ông gần như không nói chuyện với nhau mấy. Thời gian gần đây mọi chuyện bắt đầu đỡ dần. Tôi với ông bắt đầu trò chuyện với nhau một chút. Chủ yếu chỉ xoay quanh hai vấn đề : bóng đá và chính trị. Hôm nay, ông nhìn tôi ngứa mắt quá rồi buông một câu :

"Mày tìm mẹ con nào mà yêu đi cho sáng sủa, thanh niên gì tóc tai dài, râu ria lởm chởm, nhìn kinh bỏ mẹ".

Tôi cười cười không nói gì. Nhưng hôm nay mới để ý... Trên đầu ông, tóc đã bạc đi nhiều. Bạc đi nhiều so với lần cuối cùng tôi còn nhìn vào mái tóc đó.

M

Mưa rả rích bên ngoài. Cái cơn mưa bào mòn cả một ngày dài bởi những giọt lâm thâm vậy. Họ nằm đó trong căng phòng đen kịt, không chút ánh sáng nào, mà cũng chẳng cần ánh sáng. Vài tiếng lộp bộp nhảy nhót trên chiếc mái tôn. Khung cảnh chập choạng trong căn phòng tối mịt, chẳng có gì ngoài những tiếng thở, chẳng có gì ngoài mùi hương từ chính bản thân họ. Họ nằm đấy, ôm lấy nhau, tỉ tê những câu chuyện nhỏ. Vẻ như cái bóng tối bao chùm lại được bao chùm tiếp bởi những câu chuyện nhỏ.Chiếc kim đồng hồ đã mệt lử sau những ngày chạy vội vã cùng cuộc sống hối hả, hôm nay chúng nó muốn nghỉ một chút. Từng chiếc kim cứ thế lững thững đi bộ một cách chậm rãi. Thậm chí nó còn chẳng buồn bước chân đi nữa. Mưa vẫn rơi, nhưng không hề gì. Mưa cứ rơi đi. Bản nhạc nhỏ bỗng được phát lên

“ Chẳng phải em là hồn, của cây Mang câu hát đem đi đùa vui Tiếc thương ân tình, em yêu mưa, và mùa mưa ngâu, nằm cạnh em…”

K

Đặc và sánh lại. Chúng luồn xuống, cào rách cổ họng rồi tràn vào lồng ngực. Trắng luồn vào trong màn đêm hóa thành một màu Xanh. Hắn bắt đầu đổi giọng. Trầm, ấm và nghiêm túc. Hắn hỏi thằng Đĩ: “ Công việc của mày dạo này thế nào?”. Và rồi cứ thế thằng Đĩ kể về công việc của nó, kể những câu chuyện xoay quanh nó thời gian này, rồi nó lại hỏi lại hắn những câu tương tự. Rồi thì bọn chúng bắt đầu ngồi bàn về chuyện vợ con, “ Kiếm nhiêu tiền cho đủ nuôi con?”, “Tốn kém sao vụ cưới hỏi” vân vân và mây mây. Ôi giời, hai thằng đực rựa, giờ vẫn đang lông bông, người yêu còn chưa có mà giờ đã ngồi bàn mấy chuyện trọng đại. Thực, đây cũng là lúc xuất thần cho một sự khởi đầu mới. Những áng mây trôi, phủ kín cả bầu trời. Khung cảnh dần trở nên đẹp một cách kinh khủng. Từng ngụm nước trở lên ngot ngào hơn hẳn. Ánh mắt bắt đầu trĩu nặng xuống và nở một nụ cười không ngớt. Một nụ cười…hiền dịu. Hắn bắt đầu phân tích mọi thứ, phân tích cái món bọn hắn đang ăn, phân tích từng câu chữ một. Thằng Đĩ bắt đầu ngồi nghe rồi ngắt ngoải cười. Hắn nói với một tốc độ nhanh, từng từ từng chữ đều chính xác kinh ngạc. Hắn cảm giác bộ não mình đang chạy như một dòng điện, xẹt qua, xẹt lại rồi hắn phải ồ lên với thằng Đĩ : “ Ôi, tao nhanh quá mày ạ, thực sự tao đang rất nhanh mày ạ, mày không theo kịp tao đâu.” Thằng Đĩ vẫn cười ngắt ngỏai. Rồi thì tim hắn đập thình thịch, đập nhói lên. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được điều này. Hắn định thần lại.Không cười nữa, không nói nữa. Rồi ngồi im lặng trò chuyện với trái tim của mình. Nụ cười dần tắt. Vài gợn mây đã trôi qua. Hắn nói với thằng Đĩ. “Tao cần nhớ cuộc nói chuyện hôm nay, nó cần một keyword, một cái keyword để kích hoạt lại toàn bộ câu chuyện khi tao muốn nhớ lại . Mày nhớ cho tao từ “ Đoàn tàu và đồng hồ cát”, có gì tao quên mất thì mày nhắc tao”. Mây lại kéo đến. Thằng Đĩ lại luyên thuyên, hắn lại bật cười ngắt ngoải. “Mày xuất sắc lắm, xuất sắc lắm”. Hắn khen thằng Đĩ sau khi nghe nó phân tích sự đối lập giữa “đoàn tàu và đồng hồ cát”. Mây. Xanh. Tất cả như một bức màn phủ lên đầu chúng lúc ấy. Bọn chúng giờ bỗng như những đứa trẻ ngây dại vậy. Những đứa trẻ luôn lầm tưởng mình đã lớn.


 
 
 

Comments


  • Black YouTube Icon
  • Black Facebook Icon
  • Black Instagram Icon
bottom of page