Vài ngày đổ lạnh...
- Nov 4, 2016
- 4 min read

B
Bắt đầu bước vào giai đoạn dậy thì thì nhiều biến cố xảy ra. Nó khiến tôi với ông như càng ngày có khoảng cách lớn. Rồi cho tới những giai đoạn bước đầu vào đời. Tôi với ông gần như không nói chuyện với nhau mấy. Thời gian gần đây mọi chuyện bắt đầu đỡ dần. Tôi với ông bắt đầu trò chuyện với nhau một chút. Chủ yếu chỉ xoay quanh hai vấn đề : bóng đá và chính trị. Hôm nay, ông nhìn tôi ngứa mắt quá rồi buông một câu :
"Mày tìm mẹ con nào mà yêu đi cho sáng sủa, thanh niên gì tóc tai dài, râu ria lởm chởm, nhìn kinh bỏ mẹ".
Tôi cười cười không nói gì. Nhưng hôm nay mới để ý... Trên đầu ông, tóc đã bạc đi nhiều. Bạc đi nhiều so với lần cuối cùng tôi còn nhìn vào mái tóc đó.

M
Mưa rả rích bên ngoài. Cái cơn mưa bào mòn cả một ngày dài bởi những giọt lâm thâm vậy. Họ nằm đó trong căng phòng đen kịt, không chút ánh sáng nào, mà cũng chẳng cần ánh sáng. Vài tiếng lộp bộp nhảy nhót trên chiếc mái tôn. Khung cảnh chập choạng trong căn phòng tối mịt, chẳng có gì ngoài những tiếng thở, chẳng có gì ngoài mùi hương từ chính bản thân họ. Họ nằm đấy, ôm lấy nhau, tỉ tê những câu chuyện nhỏ. Vẻ như cái bóng tối bao chùm lại được bao chùm tiếp bởi những câu chuyện nhỏ.Chiếc kim đồng hồ đã mệt lử sau những ngày chạy vội vã cùng cuộc sống hối hả, hôm nay chúng nó muốn nghỉ một chút. Từng chiếc kim cứ thế lững thững đi bộ một cách chậm rãi. Thậm chí nó còn chẳng buồn bước chân đi nữa. Mưa vẫn rơi, nhưng không hề gì. Mưa cứ rơi đi. Bản nhạc nhỏ bỗng được phát lên
“ Chẳng phải em là hồn, của cây Mang câu hát đem đi đùa vui … Tiếc thương ân tình, em yêu mưa, và mùa mưa ngâu, nằm cạnh em…”


Comments