top of page

Trung Thu

  • Sep 20, 2015
  • 1 min read

Trăng sáng và tròn. Ánh trăng len lỏi mọi con đường, gặm nhấm từng mảnh phố. Hắn lê la trên con xe cà tàng, méo mó, xộc xệch của mình. Đi hết Xã Đàn, rẽ ra Đê La Thành thả dốc xuống Hào Nam rồi rẽ vào con đường nhỏ Vũ Thạch đâm ra Giảng Võ.

Dừng lại. Châm điếu thuốc. Mắt hắn sâu hun hút và...lạnh. Phi lên trên một đoạn thì có một cái sân khấu nhỏ. Sân khấu dành cho những "nghệ sĩ khuyết tật" hát để khuyên tiền ủng hộ. Hắn dừng xe lại trước hòm từ thiện. Móc ví ra. Trong ví chỉ còn đúng vài tờ 2k. Hắn túm hết đống tiền rồi bỏ vào hòm từ thiện. Người ngồi trước hòm từ thiện mỉm cười với hẳn rồi gật đầu nhẹ cảm ơn. Hắn đi tiếp. Trên sân khấu hắn thấy "ca sĩ" đang mắt rưng rưng ngấn lệ sau phần trình diễn bài Võ Thị Sáu của mình? Đi qua nốt hòm từ thiện còn lại, người ngồi ở hòm nhìn hắn và cũng gật đầu nhẹ cảm ơn như người ngồi đầu kia đã làm với hắn. Ánh mắt hắn bớt lạnh, bắt đầu trĩu xuống. Tiếng hát của người nghệ sĩ vẫn văng vẳng trong không gian vội vàng tấp nập của đường phố...

Trăng cao. Ánh trăng sắp nuốt chửng cả thành phố...


 
 
 

Comments


  • Black YouTube Icon
  • Black Facebook Icon
  • Black Instagram Icon
bottom of page