GIÁ NHƯ TÔI LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
- Jul 27, 2015
- 3 min read
"Em có người khác rồi à? "
StartFragment
Em không nói gì. Em khóc.
"Bao lâu rồi?","Đấy là ai?"
Những câu hỏi liên tiếp, dồn dập của tôi như làm đôi mi ấy càng thêm trĩu nặng. Nước mắt em cứ tuôn không ngớt.
Tôi đang tức em lắm, nhưng cũng thương em lắm. Nếu là mọi lần tôi sẽ kết thúc những giọt nước mắt ấy bằng một nụ hôn và nói "Anh ở đây rồi" nhưng lần này thì không. Cả lý trí lẫn trái tim tôi đều không cho phép tôi làm như thế.
"Em xin lỗi, thực sự em rất xin lỗi... Đấy là một người đàn ông... anh ý như đã đánh thức cái bản năng của e...Em..em ham muốn cả về tình yêu lẫn thể xác khi ở bên anh ấy...Em xin lỗi...", em vừa nói vừa khóc, từng câu nói bị ngắt dừng bởi sự ngập ngừng hay đôi khi bởi một tiếng nấc.
Nói xong em bỏ đi.
Trong giây phút ấy tôi như phát điên lên vậy. Tôi đạp đổ cái bàn trước mắt, rút điện thoại ném tung vào cửa sổ. Đồ đạc trong nhà , tranh ảnh trên tường...
VỠ.
Tôi gặp em khi em 19 tuổi cũng là lúc em vừa chia tay mối tình đầu 4 năm của em được 1 tuần. Chúng tôi gặp nhau tại một quán cafe sách nho nhỏ nơi góc phố. Mới đầu chỉ là những cuộc trao đổi về những cuốn sách rồi chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Chia sẻ với nhau mọi thứ. Tâm sự đủ chuyện trên trời.
Sinh nhật 20 tuổi của em cũng là hôm chúng tôi chính thức yêu nhau. Em yếu đuối lắm. Lúc nào tôi cũng muốn bảo vệ em, muốn lo cho em, chăm sóc cho em.Tôi cố gắng kiếm thêm việc làm. Ngoài làm chính, tôi kiếm cả việc làm thêm part time ở quán cafe để có thể lo cho em không chỉ về mặt tình cảm.
Tình yêu của chúng tôi bị ngăn cản lắm. Gia đình ngăn cản, bạn bè ngăn cản. Nhưng chúng tôi vượt qua hết mọi rào cản đấy, đến với nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn. Cái tình yêu tuổi trẻ mãnh liệt như là dũng khí để chúng tôi vượt qua mọi chuyện vậy...
Thế rồi, em bắt đầu thay đổi...Mọi chuyện bắt đầu khi em tốt nghiệp đại học rồi đi làm .
Chúng tôi cãi vã nhiều hơn. Những cuộc cãi vã vớ vẩn mà không có hồi kết. Em trở nên bướng bỉnh, không nghe lời tôi nữa. Em hay cáu. Đôi khi còn hờ hững đến mức không ngờ... Mối liên kết giữa hai chúng tôi bắt đầu mỏng dần. Tôi cảm tưởng nó có thể đứt bất cứ lúc nào.
"Trên đời , chẳng có gì giấu được mãi vậy!". Sáng nay một người bạn của tôi tình cờ thấy em đang tay trong tay với một người khác.

Ngồi góc tường, xung quanh là những mảnh vỡ, tôi đã hút được nửa bao thuốc rồi. Khói cứ bốc nghi ngút khắp phòng. Chẳng hiểu do khói thuốc hay do gì..mắt tôi cứ cay xè vậy..
Tôi bình tĩnh dần. Nghĩ...
Tôi không trách móc em, em không có lỗi gì cả..
Tôi hận đời. Hận cái số phận của mình.
"TẠI SAO CON KHÔNG ĐƯỢC SINH RA TRONG BỘ DẠNG MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG HẢ ÔNG TRỜI?. TẠI SAO? "
Tôi cay nghiệt chính bản thân mình, cay nghiệt cái số phận của mình .
"GIÁ NHƯ TÔI LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG! "
Mưa bắt đầu rơi. Cơn mưa tháng ba nhỏ từng giọt xuống đường cứ thế cứ thế mà chẳng bao giờ dứt .
Một cơn mưa nữa cũng đang rơi. Rơi trên má, rồi nhòa dần vào vết xước...
p/s: Câu chuyện viết nhân ngày lục sắc.
EndFragment

Comments